Biết được Giang Anh nằm ở bệnh viện Nhân Dân số một trong thành phố, Lâm Tích vội ngồi xe chạy đến bệnh viện thành phố. Bởi vì sợ người nhà họ Vương tìm đến Giang Anh, ngay cả bí thư chi bộ thôn cũng không biết Giang Anh nằm ở phòng bệnh nào.
Chỉ biết bây giờ dì Lâm Tích đang chăm sóc Giang Anh.
Trên đường đi Lâm Tích đã điện thoại cho dì Giang Mai, cho đến khi đến bệnh viện, mới gọi được.
Giang Mai vừa nhận được điện thoại của cô, còn giả vờ không xảy ra chuyện gì. Đến khi nghe Lâm Tích đã vào nội thành, sắp đến bệnh viện, tức đến nỗi trong điện thoại mắng cô một trận, nhưng cuối cùng vẫn nói cho cô biết phòng bệnh Giang Anh đang nằm.
Lúc Lâm Tích đến bệnh viện, đã bảy giờ tối, trong bệnh viện cũng yên lặng hơn ban ngày.
Cô đến khu nhập viện tầng ba, men theo hành lang đi tìm phòng bệnh.
Đột nhiên lúc cô đi lướt qua vai một bác sĩ mặc áo blouse trắng, tay cô bị người ta kéo lại. Lâm Tích xoay người, nhìn thấy nữ bác sĩ này đang kéo cổ tay mình.
Cô vừa muốn hỏi có chuyện gì, nhưng lúc nhìn rõ đối phương, cô lại ngớ ra.
Nữ bác sĩ khẽ mỉm cười với Lâm Tích, “Xem ra cháu còn nhớ cô.”
“Cô tên Tùy Nhiên.” Nữ bác sĩ chỉ bảng tên của mình.
Lâm Tích đương nhiên nhớ cô ấy, bởi vì cô đã từng cho Tùy Nhiên này một gói khăn giấy. Khi ấy, Tùy Nhiên đang đứng khóc ở cổng Quý gia.
Cô ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508384/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.