“Quý Quân Hành, có phải có người bắt nạt anh không.”
Lâm Tích hơi ngửa đầu, thoạt nhìn là chạy rất vội, sau khi nói xong, còn liên tục thở d ốc rất lâu.
Quý Quân Hành hơi ngạc nhiên nhìn cô.
Ngược lại là Trần Mặc khẽ phì cười, cậu nói: “Đúng rồi đó, Lâm Tích, có người bắt nạt A Hành chúng ta, cậu mau đi dạy dỗ bọn họ đi. Cậu xem mặt A Hành này, tức đến tím tái cả rồi.”
Lâm Tích theo bản năng nhìn sang.
Ánh nắng từ cửa kính chính diện tòa nhà thí nghiệm chiếu vào, rải khắp đại sảnh, gương mặt cậu dưới ánh sáng trắng như phát sáng. Chỉ có điều mi tâm hơi nhíu chặt, thoạt nhìn quả thực hơi có dáng vẻ ngấm ngầm chịu đựng không phát tác.
“Sao em biết?” Cậu nhìn Lâm Tích lúc này còn đang thở d ốc, trên mặt lộ ra vẻ khổ sở.
Cậu đi tới, cánh tay vỗ nhẹ lên lưng cô, thấp giọng nói: “Ai bảo em chạy vội vậy chứ? Sốc hông rồi chứ gì.”
Thực sự là sốc hông rồi.
Buổi chiều tiết ba tiết bốn Lâm Tích không có tiết, nên đi đến câu lạc bộ khiêu vũ luyện tập.
Nào biết mới tập được mười mấy phút, thì có học tỷ gọi cô, nói di động trong ba lô cô cứ reo mãi. Lâm Tích lần này nhận được điện thoại của Chử Tây Tây.
“Lâm Tích, cậu ở đâu đấy?” Chử Tây Tây thấy điện thoại vừa kết nối, giọng rất gấp.
Lâm Tích nói: “Luyện múa.”
“Tớ nói với cậu này, tớ bây giờ đang ở bên phòng thí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508359/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.