Trong nhà thi đấu, tiếng ầm ĩ vẫn ở bên tai, nhưng trong mắt Lâm Tích chỉ có thể thấy Ôn Toàn ở trước mặt.
Một năm không gặp, bà vẫn đẹp như thế, mặc áo ấm màu xám nhạt, có thắt lưng ngay eo, tôn lên vòng eo nhỏ nhắn mềm mại.
Hoa tai ngọc trai viên lớn đeo trên tai bà, nhẹ nhàng đong đưa.
Bỗng khiến Lâm Tích nhớ lại lần đầu tiên họ gặp nhau, Ôn Toàn cũng đeo hoa tai ngọc trai.
Tao nhã, dịu dàng.
Giờ phút này cho dù có Quý Quân Hành nắm tay cô, nhưng Lâm Tích vẫn cảm thấy căng thẳng.
Một năm trước, cảnh tượng đó lại lần nữa xuất hiện trước mặt cô.
Thực ra cô cũng từng trách ông nội, ông đã cho mình lựa chọn, là cô từ bỏ. Bây giờ nhìn thấy Ôn Toàn và Quý Tuyển Hằng, cô không biết vì sao, lại căng thẳng đến nỗi toàn thân cứng đờ.
Ánh mắt Ôn Toàn hơi dời xuống, rơi vào đôi bàn tay đang nắm của họ.
Chốc lát sau, Ôn Toàn tiến tới trước một bước, đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy Lâm Tích.
Giọng bà dịu dàng nói: “Lâm Tích, cảm ơn cháu có thể trở về.”
Giây phút này, sự căng thẳng, lúng túng, bất đắc dĩ thậm chí là sợ hãi và lo lắng mơ hồ trong cơ thể Lâm Tích, đều hoàn toàn tan thành mây khói.
Đúng vậy, sao cô có thể quên được, vào lúc cô bất lực nhất, là Ôn Toàn đã giải vây giúp cô.
Từ trước đến nay, Ôn Toàn đều dịu dàng với cô như thế.
Ôn Toàn buông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508342/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.