“Ha ha ha ha ha ha ha, cậu không biết cô ta có bao nhiêu mất mặt đâu.”
Lúc Giang Ức Miên cười nghiêng trước ngả sau trên bàn cơm, cười đến sảng khoái, bàn tay còn vỗ lên bàn hai cái.
Thì Tạ Ngang bất đắc dĩ nhìn cô ấy, không nói chuyện.
Ngược lại Lâm Tích ở đối diện, nhỏ giọng nói: “Ức Miên, tiếng cậu cười to lắm.”
Lúc này bạn học ăn cơm ở các bàn xung quanh đều nhìn về phía họ, hiển nhiên tiếng cười thoải mái này của Giang Ức Miên, đã thu hút sự chú ý của không ít người.
Vì thế Lâm Tích bảo cô ấy nhỏ tiếng xuống.
Giang Ức Miên nhẹ nhàng che miệng mình lại, nhìn quanh, đè thấp giọng: “Tớ đây không phải quá vui à, dù sao tớ cũng không thích dáng vẻ làm bộ làm tịch của Ngụy Minh Nhã, lần này bộ mặt giả tạo của cô ta, xem như hoàn toàn bị Quý thiếu gia chúng ta xé nát rồi.”
Nói xong câu này, cô ấy nháy mắt với Quý Quân Hành, “Làm rất đẹp, thiếu gia.”
“Đừng nháy mắt loạn.” Tạ Ngang thấy được, liền đưa tay che trước mắt cô ấy.
Giang Ức Miên hừ một tiếng, hơi nhếch môi, nhưng khóe miệng nở nụ cười.
Trần Mặc nhìn cô ấy, “Tình bạn của con gái các cậu, thật mỏng manh.”
“Ai là bạn với cô ta, tớ chưa bao giờ là bạn cô ta cả nhé.” Giang Ức Miên chợt kéo bàn tay Tạ Ngang đang che trước mắt cô ra, rất nghiêm túc sửa, “Tớ luôn không thích cô ta.”
Nhưng Giang Ức Miên nói xong, rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508339/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.