Chẳng mấy chốc đã đến thứ sáu, Lâm Tích ở trường mới thích ứng rất tốt.
Lúc đi học, cô và Giang Ức Miên là bạn cùng bàn, quan hệ của hai người rất thân. Còn về ký túc xá, ba người khác đều là nữ học bá, không nhiều chuyện, mọi người chung sống rất vui vẻ.
“Cuối cùng đã đến cuối tuần rồi, Lâm Tích, cuối tuần cậu định làm gì?”
Buổi chiều còn một tiết cuối cùng thì có thể tan học, giờ giải lao, Giang Ức Miên hỏi cô.
Lâm Tích sửng sốt, đột nhiên nghĩ đến lời mời của Ôn Toàn.
Cô không nhịn được quay đầu nhìn, tiết này là tiết thể dục, đám con trai còn chưa về lớp.
“Chắc là đọc sách.”
Cô nói mơ hồ.
Giang Ức Miên nằm bò trên bàn, hâm mộ nói: “Cậu học hành thật chăm chỉ, mới vừa khai giảng tuần đầu tiên thôi mà.”
Lời này khiến Lâm Tích mỉm cười.
Cô nói: “Nếu tớ là thiên tài, có lẽ không cần phải cố gắng vậy rồi.”
Thành tích của Lâm Tích thực sự tốt, nhưng cô cũng giống với đại đa số học sinh xuất sắc khác, đều dựa vào sự cố gắng chịu khó, tư chất của cô có lẽ không cao hơn học sinh bình thường quá nhiều, chỉ là nghị lực khiến người ta bội phục kia, đã làm cho cô nổi bật trong số các học sinh.
Giang Ức Miên cười hì hì, ôm vai Lâm Tích nói: “Không ngờ, cậu cũng sẽ nói lời này.”
“Có lẽ tớ còn chưa lập địa thành phật đi.” Lâm Tích hơi phiền não.
Câu này của cô càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508318/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.