Người này sao lại tự luyến vậy chứ?
Lâm Tích không khỏi nghĩ đến lần trước, câu con dâu nuôi từ bé kia của cậu, giống như cả thế giới đều phải thích cậu.
Sống như một con khổng tước kiêu ngạo.
Lâm Tích nhìn cậu hơi hất cằm, khuôn mặt tinh xảo như ngọc kia, thật sự rất giống.
Lúc này, Quý thiếu gia vẫn đang thong thả đợi câu trả lời của Lâm Tích.
Thực ra cậu sao không hiểu được ý của Lâm Tích. Chẳng qua là để phục thù mối hận trên bàn cơm lần trước mà thôi. Quý thiếu gia không phải người nhỏ nhen, nhưng lại rất hiểu bốn chữ có qua có lại này.
Lâm Tích thấy cậu vẫn nhìn mình chằm chằm, thì biết là cậu cố ý.
Cất bước đi về phía trước.
Đến khi Quý thiếu gia quay đầu lại, người đã đi cách một đoạn dài.
Ha, thật đúng là rất có tính cách.
Lúc đi đến cổng trường, Quý Quân Hành ở phía sau không nhanh không chậm đi theo. Ra khỏi trường, Lâm Tích đành phải dừng bước chân, đợi người phía sau.
May là lần này Quý thiếu gia yên lặng đi qua cô, ném lại một câu: “Bên này.”
Bên đường đậu một chiếc xe hơi màu đen, Quý Quân Hành đi thẳng qua.
Cậu mở cửa xe ra, Lâm Tích định vòng qua cậu, lên bên khác. Nào biết thiếu niên lại hất hất cằm, “Này, đi đâu đó, còn không lên xe.”
Lâm Tích nhìn cửa xe được mở ra, còn có thiếu niên đang đứng bên cạnh.
Hơi ngẩn người.
Cô lấy lại tinh thần, nhẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508317/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.