Năm đó Trịnh Yến thật sự rất yêu Tạ Nguyên, là loại yêu đương làm choáng váng đầu óc, khiến anh tuổi trẻ ngông cuồng đến gần như mất đi lý trí. 
Dẫu phải quay lưng với cả thế giới, anh cũng phải đi với người ấy. 
Lúc đó hai người vẫn là học sinh cấp ba ngây ngô, là cái tuổi non nớt khi mà nữ sinh bất cẩn lộ ra dây áo ngực cũng có thể làm bọn họ mặt đỏ tim đập rất lâu. 
Ngày hôm ấy là chủ nhật, Trịnh Yến đi khuyên nhủ Tạ Nguyên bỏ học về trường học lại dưới sự giao phó của chủ nhiệm lớp. 
Thật ra Trịnh Yến vô cùng phản cảm với chức vụ lớp trưởng này, lãng phí thời gian học còn làm lỡ học tập, nhưng bất luận là giáo viên hay bạn học đều nhất trí cho rằng anh là kiểu người có năng lực đảm nhiệm cương vị này nhất. 
Trong ấn tượng của Trịnh Yến, Tạ Nguyên là một học sinh kém không có cảm giác tồn tại nào, ngồi ngay góc lớp, chưa bao giờ nói quá một câu với bạn cùng lớp, trong lớp bị giáo viên gọi dậy đối đáp vấn đề thì cũng là kiểu có thể nói ít một chữ sẽ nói ít một chữ, còn thường thường đến muộn về sớm. Cha Tạ Nguyên trước đó đã ngoại tình, cuỗm đi hết tiền tiết kiệm trong nhà bỏ chạy, miễn cưỡng bức điên mẹ Tạ Nguyên. Những năm này Tạ Nguyên vẫn sống nương tựa với người mẹ điên điên khùng khùng, cách đây không lâu, mẹ Tạ Nguyên mất tích, cảnh sát hỏi thăm xung quanh lục soát tra xét cho có xong rồi sống chết mặc 
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoat-bien/6118/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.