Bả vai Sourin run lên.
Trên cầu thang tối om om, Lee Jung Ho nhíu chặt mày: “Dù có ‘đuôi’ thì cũng bị cắt đứt từ lâu rồi, có phải là ảo giác không?”
Tròng mắt đen láy bắn đến, nhưng không có sức cãi lại: “Không biết, vừa nãy lúc lên xe đã thấy có điềm, bây giờ càng rõ hơn.”
“Nhưng…” Lee Jung Ho đưa mắt nhìn bốn phía, ngoài tiếng nhạc du dương ở đại sảnh trung tâm mua sắm ra thì trên dưới cầu thang không một bóng người, nơi này chỉ có mỗi hai người họ, “Quả thực không có ai khác.”
Sourin mím chặt môi, đưa mắt đánh giá xung quanh theo anh: “Không thể đến ‘nhà an toàn’ được, chúng ta tìm chỗ khã đặt chân trước, đợi làm rõ xem đã xảy ra chuyện gì.”
“Kẻ may mắn” trong giới tình báo đều biết, cái gọi là may chẳng qua chỉ là cẩn thận của người thông minh cộng thêm sự liều lĩnh của kẻ dũng cảm.
Lee Jung Ho hoàn toàn không chút nghi ngờ, anh nhìn cô gái trước mặt mấy giây rồi nhanh chóng đưa ra quyết định: “Đi theo tôi.”
Sau nhiều lần thi hành nhiệm vụ trinh sát xuyên biên giới, anh biết rõ nếu không đến nhà an toàn, không có trang bị tiếp tế thì sẽ nguy hiểm tới đâu.
Ra khỏi trung tâm mua sắm, chen chúc giữa đám đông đi lên tàu điện ngầm số 4, lại từ quận Nowon đổi sang tuyến tàu điện ngầm số 7, cuối cùng cũng đến phường Daerim. Vừa ra khỏi sảnh ga, nhất thời cảnh đường phố trở nên lộn xộn, không có vẻ trật tự mỹ lệ như Seoul.
Con đường nơi đây rất hẹp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoat-bac-gia/263321/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.