Có câu ” Không bột đố gột nên hồ”, y thuật của Kim Ô thần y cho dù có cao minh đến đâu, nhưng khi đụng tới tình huống dược liệu thì cũng chỉ có thể bó tay không biện pháp. Tuy rằng lúc dược liệu khan hiếm Tiết Thường đã sớm sai người đi ra ngoài tìm kiếm, nhưng chuyện này lại cực kỳ tốn thời gian, cuối cùng vẫn có không ít người đợi không được mà tắt thở.
Bạch Lê không chuyên tâm giã giã thuốc trong cối, làm cho mấy thứ bên trong bị giã nát tùm lum nhưng vẫn không dừng tay. Kim Ô nhìn thoáng qua chiếc cối trong tay hắn, lại ngước lên nhìn nhìn mặt hắn, thấy bộ dáng hắn giống như đang hồn du thiên ngoại, có chút kinh ngạc, vội vàng đoạt lại cối thuốc, thân thiết hỏi : ” Làm sao vậy ? Có chỗ nào không thoải mái sao ? “.
” A ? ” Bạch Lê hoàn hồn, lắc lắc đầu nói : ” Không có a, ta không sao”.
Kim Ô quan sát hắn một chút, nhíu mày nói : ” Sắc mặt ngươi tái nhợt như thế, vậy mà còn nói không có việc gì ? Mau vươn tay ra, ta bắt mạch cho ngươi”.
Bạch Lê không để ý lắm vươn tay ra : ” Không tin ngươi nhìn xem, ta thật sự không có việc gì. Chỉ là vì nhìn thấy nhiều người chết như vậy nên trong lòng thập phần khó chịu thôi “.
” Khó chịu cái gì ? Sinh lão bệnh tử đều là nhân chi thường tình” Kim Ô ôn hòa cười cười, nắm cổ tay hắn, vừa mới tìm được mạch hắn, chân mày cau lại thật chặt, nhanh chóng liếc mắt nhìn hắn một cái, rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339931/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.