Người ta nói mưa xuân mỏng như tơ, nhưng trận mưa này trút xuống vừa lớn lại vừa nhanh, Bạch Lê ngồi xổm trong sơn động, khóc đến nỗi hai mắt sưng đỏ giống như hai trái hạch đào, sợi tóc và quần áo đều bị mưa xối đến ướt đẫm, mang theo hơi lạnh thanh tân của màn mưa, trên người thì lạnh, còn trong lòng lại vô cùng khủng hoảng, thân mình có chút run rẩy khó phát giác.
Hắn đã lật tung cả kinh thành lên, nhưng dù cho có tìm khắp nơi như thế nào đi chăng nữa thì cũng không tìm thấy bóng dáng Du Thanh, trong lòng cảm thấy bất an chưa từng có, đầu tiên là đối mặt với việc Du Thanh bị ngất, sau đó lại phải đối mặt với việc hắn đột nhiên biến mất, toàn bộ trái tim giống như bị dao nhỏ hung hăng cứa vào, trong đầu cứ ong ong, tổng cảm thấy giống như trời sắp sập xuống..
Kinh thành đối với hắn mà nói lại xa lạ như thế, toàn bộ trái tim hắn đều chỉ quay chung quanh Du Thanh, hiện giờ không tìm thấy người, chính mình liền lập tức không biết nên đi nơi nào, bất tri bất giác liền theo bản năng mà đi vào sơn động này.
Đêm ba mươi sớm đã qua đi, nhưng hắn lại tổng cám thấy ở nơi đây vẫn còn lưu giữ hương vị trên người Du Thanh, trừ hai người bọn họ ra, tựa hồ chưa từng có ai đặt chân đến đây, bụi than nơi cửa động vẫn còn đó, một ít bụi than bên cạnh hòa với nước mưa và khí trời mà trở nên giống như mực đậm, men theo những khe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339917/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.