Sau khi Bạch Lê nhìn theo Du Thanh tiến vào cửa cung thì thật sự nghe theo lời của hắn, trở về cùng với những thư đồng khác, chỉ là dọc theo đường đi này lại im lặng hơn rất nhiều so với ngày thường. Người khác chỉ cho rằng hắn vì việc Du Thanh hôn mê mà mệt nhọc nên cần nghỉ ngơi, liền cũng không tìm hắn nói chuyện, nhưng bọn họ lại không biết rằng hắn đã sớm mất hồn mất vía, tuy trên mặt nhìn không ra điều gì, nhưng thật ra trong lòng lại vô cùng mê mang.
Trở lại Tiết phủ, hắn liền nhốt mình trong phòng, ngơ ngẩn ngồi trước cửa sổ, cắn môi, nước mắt rưng rưng đảo quanh hốc mắt, nhưng nhất định không chịu rơi xuống. Hắn đi theo Du Thanh một ngàn năm, thật vất vả đến cuối cùng mới có thể ở cùng một chỗ, thế nhưng lại không có cách nào gần gũi, trưởng lão nói ấn ký này đã khắc vào cốt tủy, mà hắn lại không thể bỏ đi đoạn xương cốt này.
Vừa nghĩ đến những thống khổ của Du Thanh mỗi lần chạm vào ấn ký này, hắn liền áy náy đến không thể kềm chế được. Riêng việc y đau đớn đã có thể làm cho hắn kinh hãi, không nghĩ tới thế nhưng y còn có thể bị ngất. Sự tra tấn trong hai đêm này, đối với hắn mà nói thì quả thực là sống không bằng chết., hắn rất sợ đến cuối cùng Du Thanh vẫn không tỉnh lại, sợ người mà hắn thật vất vả mới có được kia, lại mất đi.
Bạch Lê ngồi trong phòng thật lâu, trong lòng như đang rỉ máu. Hắn không muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339916/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.