Tiết phủ phía sau là sơn phía trước là thủy, vị trí thật tốt, vị trí của bọn họ lúc này có thể xem như là phía sau núi của Tiết phủ, phía trước cách đó không xa có một dòng suối nhỏ cong cong uốn lượn, mặt nước chỉ có một tầng băng mỏng manh, muốn lấy nước thì cực kỳ thuận tiện.
Trước đó hai ngày Du Thanh đã sớm làm chuẩn bị, lúc này trong bao quần áo tùy thân mang theo ngoại trừ đá đánh lửa, túi nước ra thì còn có đầy đủ than củi, khi lấy ra lại khiến cho Bạch Lê kinh hỉ một phen.
Du Thanh nhìn đôi con ngươi sáng trong của hắn, trong lòng yêu thích muốn chết, kéo hắn qua ôm trong chốc lát, tại trên đầu hắn sờ sờ, mới một lần nữa ngồi xổm xuống bắt đầu bận rộn.
Bạch Lê thấy nửa bả vai hắn lộ ra ngoài động, bông tuyết phấp phới dừng trên người hắn, vội vàng bung ô ra, giơ ô nằm úp ấp trên lưng hắn, cười hì hì nói:” A Thanh, ta che tuyết cho ngươi!”.
Du Thanh nghiêng đầu nhìn hắn cười cong khóe môi cùng hàm răng trắng chỉnh tề, trong lòng ấm áp vui vẻ, tay quàng ra sau lưng vỗ vỗ chân hắn:” Mau vào đi, nơi này lạnh, ta rất nhanh liền xong rồi”.
“ Ta không lạnh!” Bạch Lê lắc đầu, tâm tình vui đùa nổi lên. Biết Du Thanh sủng hắn, liền y theo tính tình, một tay giơ ô, tay kia thì ôm cổ hắn, hai chân quấn lấy thắt lưng hắn, cả người đều đặt hết trên lưng hắn, thấy hắn chỉ hướng mình cười cười lại tiếp tục vùi đầu lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339898/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.