Thời gian vài ngày trôi qua rất nhanh, đảo mắt liền đến đêm ba mươi. Sáng sớm mở cửa sổ hướng đình viện nhìn qua, chỉ thấy bên ngoài bông tuyết bay tán loạn, trên mặt đất tích lại một tầng màu trắng thật dày, nụ hồng cánh mai bao bọc trong một chiếc áo khoác tố sắc hiện ra vài phần tươi mới kiều diễm.
Du Thanh vươn tay ra ngoài cừa sổ, đầu ngón tay cùng cành hoa chạm vào nhau, chậm rãi dời lên trên, nhịn không được vẽ theo đường nét từng cánh hoa, đặt trong lòng bàn tay tinh tế mân mê.
Gần đây mỗi ngày vẫn nằm mơ như cũ, bất quá cảnh trong mơ lại càng ngày càng rõ ràng, có khi là tiếng người lạ lẫm khó hiểu, có khi là một ít cảnh tượng vô pháp lý giải, trước kia luôn là vừa tỉnh dậy liền quên, hiện giờ thì có thể miễn miễn cưỡng cưỡng nhớ kỹ một ít. Hơn nữa, bất luận mơ thấy cái gì, cuối cùng vẫn sẽ tỉnh dậy trong biển hoa, trong mộng, hoa mai so với trong đình viện này còn muốn trong suốt, sáng đẹp hơn rất nhiều, không giống loại mà thế gian sẽ có.
Du Thanh nắm đóa hoa trong tay, mặt mày ngưng trọng, trong đầu suy nghĩ hỗn độn, làm như nghĩ đến những thứ gì, lại giống như cái gì cũng chưa nghĩ đến, ngay cả động tĩnh khi Bạch Lê mặc quần áo xuống giường cũng không nghe thấy được.
Bạch Lê đi tới nằm úp sấp trên vai hắn, cười tủm tỉm mà thăm dò nhìn hoa mai trên tay hắn:” A Thanh, nếu ngươi thích, ta đến đình viện hái mấy cành trở về được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339897/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.