Đợi cô út vừa khuất sau bức màn phòng khách là Thoại Uyên hỏi Hoàng Phi ngay: "Hai hôm nay anh không sang nhà em là do bệnh sao?"
Sang làm gì? Hoàng Phi buồn cười tự vấn trong lòng. Làm như người yêu thật sự nên phải nhớ nhung không bằng. Anh nhướng mắt nhìn Thoại Uyên: "Em gặp chuyện gì vậy?"
"Anh có thể xin cô út đi ra ngoài với em được không?"
Đấy con nhóc này lại định cho anh ăn dưa bở. May là Hoàng Phi đã biết Thoại Uyên không yêu mình, nếu không lại hiểu lầm cô thích anh nên muốn có không gian riêng. Hoàng Phi đoán cô gặp rắc rối ghê gớm mới cần nói chuyện riêng, nên anh đi vào trong báo cô út rồi mang Thoại Uyên ra ngoài.
Cô út nghe thế không cản mà còn vui sướng. Hai đứa này tình cảm thật thắm thiết. Bà giả vờ bảo Hoàng Phi và Thoại Uyên tranh thủ về sớm ăn cơm, kỳ thực trong bụng còn muốn hai người cứ lang thang cùng nhau, phát triển tình cảm rồi chiều về cũng được.
Thoại Uyên dùng con xe mio của mình chở Hoàng Phi ra quán nước. Hình ảnh anh ngồi sau xe cô trông có chút buồn cười. Gã đàn ông cao 1m8 ngồi cong chân trên chiếc xe tay ga lùn lùn, hai tay không thể ôm người ta, chỉ có thể nắm đuôi xe phía sau vì sợ ngã chỏng vó.
Thật ra Hoàng Phi biết chạy xe máy, tiếc là không có bằng lái nên mới để con nhóc này chở anh. Tướng Thoại Uyên mình dây mảnh khảnh nhưng phải ráng gồng mình tha cục thịt gần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoa-thuan-yeu-duong/2727941/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.