Đúng là Thoại Uyên rất có năng lực làm Hoàng Phi vui vẻ. Là chính cô khiến anh phải trêu cô. Thoại Uyên đang xem anh như trưởng bối nên mới sợ anh phải không? Được thôi, cảm giác nắm thóp người ta thật ra cũng vui sướng. Hoàng Phi vờ như không biết Thoại Uyên đang la cà bên ngoài, giọng anh vẫn nhẹ nhàng:
"Chưa học nhóm xong sao Uyên?"
"Dạ sắp.. sắp xong."
Sao lại cà lăm đến mức này? Hoàng Phi nén cười xém chút bị sặc. Lẽ ra anh không muốn dọa cô, nhưng ai bảo cô sợ anh.
"Uyên đang học gì với bạn vậy?"
Một câu hỏi quan tâm bình thường, nhưng với Thoại Uyên hiện tại câu này như đang khủng bố tinh thần cô. Làm sao trả lời cho được, bởi vì cô có đang học gì đâu. Thoại Uyên cố vận dụng não bộ để nghĩ cách làm sao cho Hoàng Phi khỏi nghi ngờ. Thế nhưng trời thường bất dung gian, đúng lúc cô đang nói hùng hồn thì một đám bạn trẻ nhí nhố đi ngang, vừa đi vừa bàn thảo nên mua vé xem phim gì. Tiếng nghị luân sôi nổi nên đương nhiên Hoàng Phi nghe không sót một lời nào, dù là qua điện thoại.
"Trường Uyên có rạp chiếu phim nữa sao?" Hoàng Phi hỏi sốc hông.
Thoại Uyên á khẩu. Chuyện xui chưa dừng lại ở đây. Khi cô còn đang nghĩ cách che lấp sai phạm thì đúng lúc này mấy người bạn trong nhóm bước ra khỏi phòng chiếu phim rồi đi tới bên cạnh cô. Giọng một cô oang oang:
"Ê Uyên sao đang khúc hấp dẫn gần kết thúc bồ lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoa-thuan-yeu-duong/2727934/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.