Thiếu niên to béo nổi gận, khuôn mắt phúng phính chuyển sang màu hồng như kẻ say rượu. Lúc này hắn đã đứng dậy, tay trái bị ném trúng vẫn có chút run rẩy, ánh mắt nam tử trước mặt làm hắn không thoải mái, bằng giọng run run hắn cố hắng giọng hô lớn
“Ngươi là kẻ nào? Sao dám đánh lén ta”
Mọi người xung quanh cơ hồ không nhận ra là tên béo này bị đánh lén a. Tự nhiên thấy thái độ đột nhiên thay đổi làm họ có chút khó hiểu, vội nhìn sang Tiểu thất.
“Chỉ là ngứa tay một chút thôi, không ngờ lại làm thiếu gia bị thương, thật xin lỗi”
Bị thương sao, mấy tên đứng sau không ai biết, giờ để ý kỹ thì mới thấy tay nam tử béo mập này đang run run đôi tay. Người này ra tay lúc nào không để ý. Từ khoảng cách xa như vậy mà vẫn ném trúng sao. Sắc mặt tên nam tử to béo có chút trầm trọng gằn giọng
“Ngươi….”
Đúng lúc này lại có thêm vài người đi tới, cách ăn mặc có chút giống đệ tử, nhưng màu sắc có chút “sang chảnh” hơn. Không phải là lam sắc đấu y mà là kim sắc đấu y, xem ra có chức vụ đặc biệt. Người đi đầu là một nam tử vóc người cân đối, mặt vuông, tóc buông tự nhiên ra sau, để lộ ra cái trán cao và rộng, mặt mũi có chút khí độ
“Đại ca mau cứu ta, “
Nam tử to béo hô lớn, khuôn mặt có chút dãn ra một chút.
So với ánh mắt của nam tử to béo, ánh mắt nam tử này có chút chán ghét. Dương như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tho-vuong-tien-lo/1463436/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.