Bước vào thang máy thì có thêm một người đàn ông nữa cùng đi vào. Từ trên xuống dưới trùm kín mít.
Tôi sợ hãi nép người vào một góc, định chuồn ra nhưng cửa thang máy đã đóng.
Lúc này tôi mới chợt nhớ ra mấy nay người quản lí chung cư luôn dặn dò chúng tôi phải cẩn thận vì đã có 1 vụ giết người xảy ra ở khu tôi ở, vẫn chưa bắt được hung thủ.
Khi nãy chỉ muốn chuồn khỏi Tống Hoài Nam nên tôi quên mất lời nhắc của quản lí.
Chỗ tôi ở là tầng 15, hơn nữa bây giờ đang là đêm khuya, nếu như có việc gì... thì có khi cũng chẳng ai hay biết. Nghĩ đến đây tay chân tôi bắt đầu run bần bật.
Đến tầng 15 tôi chạy ngay ra ngoài, cắm đầu cắm cổ chạy về phòng.
Ngoái đầu ra sau thì thấy tên kia vẫn đang đuổi theo. Chợt tôi vấp té một cái đau điếng trên đất. Lúc này tên kia kéo khẩu trang xuống, nở một nụ cười biến thái, tiến đến gần tôi.
Tôi dùng hết sức bình sinh lùi lùi về sau. La hét cầu mong có người nghe được. Mãi mà cũng chẳng thấy ai, too khóc lóc cầu xin.
- Đừng, đừng lại đây, xin anh! Tôi cho anh tiền nhé? Đừng đụng vào tôi!
Tên biến thái kia coi như không nghe thấy gì, khuôn mặt lộ rõ ý đồ. Hắn rút sợi dây từ trong túi ra, thuần thục vòng qua cổ tôi, siết chặt.
Tôi dãy giụa hòng trốn thoát nhưng không thể, hắn ta quá khoẻ, ánh mắt điên loạn cho thấy hắn ta rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tho-con-em-roi-vao-tay-soi-roi/2840141/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.