Mọi người trong phòng đều đưa mắt ra nhìn.
Khi thấy hai người đàn ông ngoài cửa cười thật tươi bước vào, thầy hiệu trưởng cùng Giang Kình liền ngay lập tức đứng dậy cúi đầu chào một cách nghiêm túc.
- Chủ tịch Hạ, giám đốc Ôn!
Mọi người thấy vậy cũng đứng lên chào.
- Chào mọi người! Ồ, đây là con gái của phó giám đốc Giang sao?
Giang Tử Huyên nghe hai người được gọi là "chủ tịch" và "giám đốc" hỏi tới mình liền tỏ vẻ đắc ý. Coi những người xung quanh là cây cảnh làm nền cho cô ta.
- Vâ...
Chưa kịp trả lời thì giám đốc Ôn đã quay sang nhìn Nhu Ái vỗ tay khen ngợi.
- Giỏi quá, bài luận rất xuất sắc!
Cô lễ phép cảm ơn.
- Lâu quá không gặp, Ái Ái đã trở thành thiếu nữ rồi nhỉ? - Ôn Triết
- Lớn rồi thì liền không về nhà thăm bố mẹ nữa, nó có quan tâm gì đến hai cái thân già này đâu!
Người đang hờn dỗi này chính là bố tôi. Chủ tịch hội đồng quản trị đồng thời là cổ đông lớn nhất của bệnh viện X - Hạ Bác Văn
- Không có mà, mai con về thăm bố mẹ nhé?
Nghe thấy tôi gọi ông ấy bằng một tiếng "bố" ai cũng trầm trồ kinh ngạc. Đặc biệt là Giang Tử Huyên và Giang Kình.
Giang Kình ngay lập tức thu lại ánh mắt hình viên đạn nhắm thẳng vào tôi từ nãy giờ. Đổi lại là một thái độ rất khiêm tốn.
- Thì ra đây là ái nữ nhà Chủ tịch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tho-con-em-roi-vao-tay-soi-roi/2840120/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.