Mấy tiếng sau cửa phòng cấp cứu cuối cùng cũng hé mở. Ông Hạ bước ra với một khuôn mặt rất mệt mỏi.
Nhu Ái và ông Tống chạy ngay tới hỏi tình hình hiện giờ của anh.
- Đã qua được giai đoạn nguy kịch, đầu bị chấn thương nặng, có thể tỉnh lại hay không đều dựa vào ý chí của A Tống.
Tuy tình hình cũng chẳng mấy khả quan nhưng đối với cô và ông Tống thì anh sống sót cũng đã là một kì tích lớn rồi.
Không lâu sau thì họ cũng đưa anh ra.
Xung quanh anh được bao phủ bởi đủ thứ dây nhợ và băng gạc trông rất yếu ớt, Nhu Ái dường như nghe được cả tiếng thở nhẹ như lông hồng của anh.
Tống Hoài Nam được đưa vào phòng hồi sức tích cực.
Một lúc sau Nhu Ái mới giữ đủ bình tĩnh vào thăm anh. Dù vậy nhưng nhìn anh đang bị dày vò trong đau đớn cô vẫn không thể cầm được nước mắt.
Cô nhẹ nhàng cầm lên bàn tay to lớn của người đàn ông đang nằm trên giường, cúi xuống áp vào mặt như muốn cảm nhận chút an ủi.
- Anh nói là không muốn thấy em khóc cơ mà? Chắc anh đã phải đau đớn và sợ hãi lắm nhỉ?
Giọng cô yếu ớt xen lẫn vào là những tiếng nấc nghẹn, vành mắt đỏ hoe đến đáng thương.
Lúc nãy Thư Di đã kể lại tất cả cho cô nghe. Cái xe kia bị mất thắng, tài xế cũng bị thương rất nặng, không thể trách họ được.
Khi bị kẹt trong chiếc xe bị móp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tho-con-em-roi-vao-tay-soi-roi/2840099/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.