Trước đây cô luôn cảm thấy bản thân phải độc lập phải kiên cường, một mình đi học bên ngoài nếu có chuyện gì phải tự mình giải quyết. Dẫu khổ dẫu mệt đến mấy cũng luôn cắn răng chịu đựng, nếu không đến nước cực chẳng đã tuyệt đối không mượn sự hỗ trợ từ người khác.
Như vậy tuy vất vả nhưng ít ra trong lòng rất kiên định.
Không sợ bị người khác lừa, không phải mang tâm trạng vừa mong chờ lại chứa khả năng thất bại, lo được lo mất.
Cho đến khi ở bên Ngụy Nam, cô mới dần dần cảm thấy bên cạnh có người để cô dựa dẫm thật ra cũng rất tốt.
Rất nhiều thời điểm, mặc dù cô không mở miệng nói hoặc là không định nhờ anh giúp, song quay đi quay lại chợt phát hiện ra anh đã thu xếp mọi việc thỏa đáng —— trong phạm vi cô cho phép và chấp nhận được.
Gãi đúng chỗ ngứa, vô cùng có chừng mực.
Có lẽ người đàn ông này là sự dịu dàng và săn sóc dành riêng cho cô chăng.
Bởi vì là anh.
Cũng chỉ có thể là anh.
Làm cô lần đầu tiên có cảm giác muốn dựa dẫm vào ai đó.
Thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía anh, trong lòng cũng sẽ bất giác toát ra một câu: Ừ, người này là bạn trai của tôi đấy.
Một trải nghiệm trước nay chưa từng có.
Song cũng rất thú vị.
Thậm chí còn nảy sinh suy nghĩ cứ luôn như vậy đến cuối cuộc đời.
“Chủ nhiệm! Chị lại đây một lúc được không ạ?”
Tiếng loa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thit-truoc-yeu-sau/2498887/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.