Dạ nhìn ta, ta nhìn Dạ. Ta nghiêm túc nói, “Dạ, ta sờ được ngươi thật đấy.”
Dạ giữ chặt tay ta, híp mắt cười, “Ta là người nhỏ mọn vậy sao? Tới đây, cứ sờ thoải mái.”
“…”
Ta vội rụt tay về, Dạ tới gần ta, thổi về phía ta một luồng hơi lạnh, “Đại nhân, không nóng sao.”
Ta giật mình, sau đó nhảy phắt từ trên giường xuống đất, “Giác hơi! Ngươi ngươi ngươi! Nhổ ra cho ta!! Bỏng! Bỏng mất!”
“Nằm yên.” Dạ đè lại ta. Nhổ lọ giác hơi xuống. Ta bị bỏng đến khóc không ra nước mắt.
“Ái chà chà, da tím bầm rồi.” Móng vuốt của Dạ lại bắt đầu sờ soạng, lạnh lẽo làm ta sợ run cả người. “Nhìn đầu ngươi đầy mồ hôi này, quả nhiên là hết sốt rồi nhỉ.”
Ta ôm gối đầu, vẫn nằm úp sấp, “Dạ.”
“Ừ?”
“Ta vừa mơ thấy ngươi.”
“…” Dạ đứng dậy, quăng ga giường dưới đất lên trước mũi ta, “Té ra đại nhân đã có ý với ta từ lâu.”
“Cái gì?”
“Cái ga này bẩn…”
Ta nhìn cái ga giường đó, mặt mo đỏ phừng. “Không phải…”
Lật người, dang hai tay, “Dạ, qua đây, “
Dạ bay qua, ta một tay ôm lấy hắn, gương mặt lành lạnh của hắn dán vào ***g ngực ta, ta run rẩy. Cảm thấy rõ ràng tay mình chạm tới mái tóc của hắn, hơn nữa còn lùa vào trong, vuốt vuốt.
“Tử Vi nói ngươi tới Hoàng tuyền náo loạn. Có bị thương hay không.”
“Không có.”
“Dạ.” Nhớ tới vẻ mặt trong gương của Dạ, hai mắt ta lập tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/2998920/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.