Là ta hạ lưu, tuyệt đối là ta hạ lưu.
Dạ chỉ là hôn ta mà thôi, có lẽ hắn chỉ là đang thử nghiệm phương pháp mới giúp ta hạ sốt.
Thế, thế nhưng hắn bắt đầu càng hôn càng hạ lưu.
Ta, ta có thể không hạ lưu sao ta1.
Ta phát hiện ý thức bản thân càng ngày càng mơ hồ, từ sau khi bị chìm, Dạ không những không độ khí cho ta, mà còn hôn đến mức ta bắt đầu cảm thấy ngạt thở.
Ta mông lung mở hai mắt, nhưng cái gì cũng không nhìn rõ.
Trong cơn hoảng hốt tựa hồ lại thấy cảnh Tử Vi tựa dưới tàng cây cắn hạt dưa.
Ta thốt nhiên nhớ tới, mới vừa rồi ngay khoảnh khắc Long hoàng thừa nhận mình là đoạn tụ, trong lúc nhất thời, ta còn lên cơn tưởng bở. Còn âm thầm cảm thán mình dung mạo yêu mị, nhìn Long hoàng thân mật như vậy, nghĩ bụng chưa chừng mình lại bị Long hoàng nhìn trúng vân vân.
Kết quả chờ Tử Vi tới một cái, ta thế mới biết, thì ra bản thân không những chỉ tự mình đa tình, còn trở thành món mồi câu cá bị ném lên bờ, một miếng vỏ hạt dưa tuyệt sắc trong tay Long hoàng, cứ như vậy trăm phương ngàn kế câu được Tử Vi trung tâm hộ chủ xuống nước.
Cảnh trong mơ dần dần hiện rõ, ta dịch chuyển hai chân, đi về phía Tử Vi, một tay nhanh chóng khoác lên bờ vai hắn. Nhìn hắn bằng đôi mắt đầy hổ thẹn.
“Tiểu Tử Vi.”
Kỳ thực trông qua, y và con thỏ nhãi ranh xấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/2998917/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.