Ta hồn bay phách lạc mò mẫm về kho củi, Y Nhân vừa thấy ta liền trợn trừng mắt, ta nhòm vào trong, còn cả một tổng quản thiên phòng đang đứng đấy.
“Trưởng… Trưởng hoàng tử điện hạ! Nô tỳ xin thỉnh an trưởng hoàng tử điện hạ.”
Tổng quản kinh hoàng lúng túng quỳ xuống hành lễ với ta, sau đó kéo Y Nhân bên cạnh cùng ấn đầu xuống đất.
“Suỵt ——” ta tựa vào cạnh cửa, khẽ cười nói, “Bản cung muốn ở lại đây một thời gian, ai hỏi cũng được nói bản cung ở chỗ này…”
Tổng quản một mặt ấn chặt Y Nhân đang giãy giụa, một mặt khó xử nói, “Nhưng mà, nếu như Ngự Vương điện hạ hỏi đến…”
Lòng ta thắt lại, “Nếu hắn có hỏi, ngươi cứ nói cho hắn sự thật.”
“Nô tỳ tuân mệnh.”
“Đi ra ngoài đi.”
Tổng quản thối lui ra ngoài xong, rất nhanh đã lại trở về, lặng lẽ ôm chăn gấm nệm êm tới, sợ ta ở kho củi chịu thiệt thòi, lăn qua lăn lại tới tới lui lui vài chuyến. Tối hậu bưng tới cả trà cả đèn, lúc này mới cung kính ly khai.
Chờ tổng quản hết sức cẩn thận đóng cửa thật kỹ, Y Nhân liền nhào phốc về phía ta, ép ta xuống nệm, bàn tay nhỏ bé vỗ độp lên mặt ta, “Mau cho ta xem xem.”
“Hả?”
“Ngươi vừa mới như vậy…” Nó đứng dậy, ngồi sang một bên, nhẹ nhàng đưa ngón tay dựng thẳng trước môi, bắt chước bộ dạng của ta, “Lúc ngươi suỵt ————, trông đẹp lắm. Khẽ tựa vào cửa, trông như tranh vẽ.”
“…” Ta một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/2998905/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.