“Không phải ta. Không phải ta.” Ta lại tiến lên một bước, thế nhưng Ngự Vương vẫn chỉ hô thái y, hô mẫu phi, không ngừng vỗ vỗ gương mặt Ngự thái hậu, âm thanh run rẩy của ta chìm nghỉm trong tiếng thét chói tai bao trùm Thúy Điểu viện.
Tiểu cung tỳ bên người Ngự thái hậu vội vã quỳ xuống, khóc lóc hô hào, “Ngự Vương đại nhân, nô tỳ tận mắt nhìn thấy, là trưởng hoàng tử điện hạ thất thủ đâm thái hậu nương nương bị thương.”
Ta đột ngột cứng ngắc.
Thế nhưng Ngự Vương tựa như không hề nghe thấy.
Sau đó tất cả thái y đều đã đến, Ngự Vương bế Ngự thái hậu chạy vào trong phòng, cung tỳ thị vệ lũ lượt kéo nhau vào theo, chen chúc lúc nhúc trong phòng.
Ta đứng chết trân ngoài cửa. Xuyên qua khe hở giữa đám người, nhìn theo bóng dáng Ngự Vương.
Ta nhìn thấy Ngự Vương khóc.
Cả đời này ta chỉ từng thấy duy nhất ba lần. Lần thứ nhất, hắn sợ độ cao, ta không biết, còn treo hắn lên tuốt ngọn cây. Còn có lần này. Khuôn mặt hắn giàn giụa nước mắt, còn có tối hôm qua, hắn nhớ mẫu phi, nhớ đến đỏ cả vành mắt.
Vết thương trên tay trái bởi vì Ngự thái hậu dùng sức mà nứt toạc. Máu rơm rớm rỉ ra, hòa lẫn vào máu của Ngự thái hậu, không sao phân biệt.
Trên mặt ta cũng bị văng một ít. Ta lấy mu bàn tay chận lên che mắt, cảm giác như đất trời đều sụp đổ.
“Bà ác lắm, bà ác lắm.” Ta nghẹn ngào lùi lại vài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/2998903/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.