“Quý đại nhân, Quý đại nhân!” Dạ hung hăng nghìn cân giáng xuống, xếp bằng ngự trên cái mông ta, biểu diễn tư thế đả tọa, “Quý đại nhân!! Xin chào!!!!”
“Ôi ôi! Ngươi đừng động đậy nữa! Eo ta sắp gãy mất rồi.”
“Ngươi xem chưa gãy được đâu này.” Dạ lại hung ác nhấn xuống một phát. Ta lập tức đau đến nắm tay giộng đất bồm bộp, “Ta sai rồi, sai rồi.”
Tay kia tưởng tìm đến cầu cứu Quan m trên cổ, nào biết ngay sau đó, đã bị Dạ nhanh tay lẹ mắt, bỗng dưng kéo đứt phựt sợi dây đỏ, đoạt lấy mặt ngọc Quan m nắm trong tay, “Quan m ngàn năm thì thôi vậy, ngươi lại đi trông vào cái tòng teng tí tẹo thế này trấn trụ ta sao, hở?”
“Ôi! Eo eo eo!!!!”
Ngón tay Dạ lần lên môi ta, khều ra vói vào trong.
Ta há miệng kiên quyết cắn xuống, kết quả bỗng chốc xuyên qua ngón tay hắn, phập nát chính môi của mình, mùi máu tươi tức thời tuôn trên đầu lưỡi.
“Sách!” Dạ vội vàng bay lên, nâng ta vừa tê liệt ngã vật ra dậy lại, một mặt hơi có chút đau lòng xoa xoa thắt lưng ta, mặt khác xán vào, liếm liếm lên khóe miệng chảy máu của máu, ta rùng mình một cái, toàn thân đều đau, khói phụt lên đầu, không nhịn được hung tợn trợn mắt với hắn.
“Đại nhân, bộ dạng ngươi lườm ta như vậy, quả đúng là lẳng lơ quyến rũ nha.” Dạ ép ta ấn vào ngực hắn, ta bị thân thể lạnh băng của hắn làm cho cóng đến mức bắt đầu giãy giụa kịch liệt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/2998882/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.