Ngự Vương cứ đứng trơ trơ như thế, ta cứ nằm úp sấp như thế, Dạ cứ bay lượn lờ như thế.
Thời gian dường như ngưng lại.
Qua hơn nửa ngày, Ngự Vương rút cuộc bình tĩnh nói, “Không phải đại đường Ngoại Ti Tỉnh đã thỉnh đến Quan m ngàn năm à.”
“Ngoại Ti Tỉnh còn có cửa sau mà.”
“Cửa sau cũng thỉnh.”
“Thế nhưng những thứ ở sẵn trong đại đường, trong viện, trong phòng cũng sẽ không ra ngoài được mất.”
Ngự Vương khép vạt áo, sau khi chỉnh trang một chút áo ngoài thì xoay sang nhòm ta, “Quý Thanh Hòa.”
Ta lười biếng kéo chăn qua, phủ lên cơ thể trần trụi, “Ngự Vương điện hạ có gì căn dặn.”
Ngự Vương tới gần ta, cười nhạt. “Ngươi cố ý đúng không? Thì ra ngươi rất thích bị người khác xem, sao không nói sớm.”
Ta lập tức có loại dự cảm không tốt.
“Á á! Ngươi làm gì thế! Ngươi thả ta xuống! Oa oa oa oa oa!”
Ta lại bị Ngự Vương ôm một phát ngang người, trần truồng vắt ngược trên vai hắn, Ngự Vương một cước đá văng cửa, bước ra ngoài tiến thẳng đến đại đường!
Trời hôm nay còn chưa tối đâu! Người hầu đi lại trong sân nhìn thấy đều choáng váng, bọn nha đầu bịt mắt thét chói tai.
Ngự Vương dùng tư thế vác bao gạo khiêng ta trên vai, bộ vị then chốt bị ép dưới thân, thế nhưng cái mông lại hếch mặt lên giời, cứ như thế bị bê đi đại đường.
Dạ đuổi theo ra ngoài, cười sằng sặc đến húc đầu vào cây. Lại xuyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/2998879/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.