Một mảnh huyết vụ nổ tung trước mắt.
Ta bị một cỗ mãnh lực đẩy xa cả trượng1. Còn chưa kịp hồi phục tinh thần, ả thích khách cuối cùng đã ngã xuống.
Ngự thái phi kinh hãi đứng bật dậy, run rẩy chỉa vào ta tức giận mắng.”Quả nhiên là yêu nghiệt! Yêu nghiệt!!”
Ta ngã nhào trên đất, trong đầu kêu ông ông, máu trên trán chảy xuống nhuộm đỏ tầm nhìn, toàn thân đau đớn, song ý thức lại rất tinh tường, vừa rồi, ai đó đã cứu ta.
Nhưng ta chỉ nghe được âm thanh có cái gì vỡ vụn.
“Đại nhân!”
Đường nhìn từ từ rõ ràng hơn, ta nhận ra sắc trời bỗng nhiên đột biến.
Hèn chi bà ta mới mắng ta yêu nghiệt, hóa ra ngay trước mắt Ngự thái phi, ta lại được một đám tử khí bao lại, thân ảnh rất nhanh liền tan biến.
“Đại nhân.” Tử Vi ôm ta bay trên trời, từ bên dưới nhìn lên, bầu trời Đại Minh cung tự nhiên bồng bềnh một tầng tường vân tử sắc.
“Tử Vi.” Bị thiếu niên so với ta thấp hơn không ít ôm vào trong ngực, ta không khỏi có chút khẩn trương, “Mới vừa rồi là ngươi đã cứu ta?”
“Không phải ta.”
Tử Vi cúi đầu nhìn về phía ta, trong con ngươi màu tím là một mảnh thanh minh, “Là nó.”
Ta theo ánh mắt y, thò tay sờ xuống phía dưới, sờ đến hắc sắc san hô bên hông, cố sức giơ lên trước mặt, trợn to con ngươi để nhìn, mặt trên bỗng đâu lại có một vết nứt cực sâu.
“Tiểu San Hô. Ngươi!”
“Đại nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/2998875/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.