“Đại nhân sao đã đi ra rồi.” Tử Du chặn ta ở cửa đại đường, “Văn thái y nói, phải nằm trên giường đủ ba tháng.”
Ta cười hô hô nói, “Tử Du, bên ngoài hoa đào đều nở, ngươi cho ta xem một tẹo, ta tăng lương tháng cho ngươi…”
Tử Du do dự một chút, “Tăng bao nhiêu.”
“Nửa lượng.”
“Đại nhân làm ơn quay về thôi. Lần trước chính vì ngài lẻn ra sân mới bị lạnh, huống hồ hôm qua Ngự Vương đại nhân vừa mới dặn…”
Ta vội vươn ngón tay, huơ huơ trước mắt Tử Du, “Một lượng! Không thể tăng thêm.”
“Hai lượng.”
“Xong!” Ta cắn răng, thống khổ nói.
Tử Du vội buông cánh tay đang ngăn cản, nháy mắt lôi ra kiện cẩm y choàng lên người ta, “Đa tạ đại nhân thương cảm!”
Ta thong thả đi tới trong sân, phát hiện dưới rừng đào đã có khách ghé chơi.
“Đại nhân, sao người lại đi ra rồi.”
Con thỏ nhãi ranh trải một tấm chiếu trên mặt đất, bưng thanh tửu1, một cánh hoa đào vừa vặn bay vào trong rượu.
Ta tựa vào thân đào, ngồi xuống sát cạnh hắn, đưa tay đoạt lấy thanh tửu, uống một hơi cạn sạch, “Trẻ con không được uống rượu.”
Tiểu hỏa cầu nhào tới trên người ta, ta nhéo nhéo cái chân nhỏ của nó.
“Ta không phải trẻ con nữa.” Con thỏ nhãi ranh đứng lên, đôi chân trần xoay một vòng trên chiếu. “Đã mười lăm tuổi rồi. Đại nhân, người xem này.”
Hôm nay hắn mặc chính là Đường trang2, áo trắng hơn tuyết, tay áo bay bay, bờ vai vô cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/2998873/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.