“Đại nhân, vỏ sò này…” Con thỏ nhãi ranh xán lại, “Ngài đã nhìn cả đêm rồi.”
Ta khép bàn tay lại, ôm gối, tựa ở góc giường. “Lúc trước ngươi còn muốn kia mà. Sớm biết như vậy ta cho ngươi luôn rồi.”
Con thỏ nhãi ranh hóp hóp miệng. “Đã vỡ thành ba rồi còn đâu.”
Ta cười nói. “Đêm đó bị áp vào ngục, đã vỡ vụn a. Hoá ra vỏ sò Oa Quốc cũng chẳng chịu nổi một kích thế này.”
Con thỏ nhãi ranh ôm tiểu hỏa cầu, nghe xong lời này càng thêm mất hứng, “Mặc kệ là vỏ sò gì, chỉ cần giẫm một cước, cũng sẽ vỡ cả thôi.”
Ta hơi nghệt ra, “Đúng vậy…”
Con thỏ nhãi ranh lui về sau một bước, tới gần Dạ trôi lững lờ cạnh đó, nói nhỏ, “Đại nhân không bình thường lắm a.”
“Ừm…”
Dạ vuốt vuốt cằm, ghé sát vào tai con thỏ nhãi ranh, nói, “Ngươi ra ngoài trước, ta cùng đại nhân nói chuyện.”
“Ngươi?” Con thỏ nhãi ranh nhướng một bên mày
“Ta làm sao chứ. Ta cũng không thể ăn thịt đại nhân. Ranh con thối tha nhà ngươi mau phắn ra ngoài.”
Con thỏ nhãi ranh bĩu môi ôm hỏa cầu đi mất.
Ta cười, “Dạ, các ngươi thì thầm cái gì đấy.”
Dạ bay đến, ngồi bên cạnh ta, “Còn không phải lo lắng đại nhân ngươi.”
“Ta làm sao cơ?”
“Đại nhân…” Dạ thò tay đùa nghịch môi ta, “Đại nhân khốn khổ vì tình nè?”
“Nực cười!”
Ta cẩn thận thu vỏ sò vào ngực, giận tái mặt nói, “Hắn đối ta không tốt, làm sao ta lại đối hắn động tình.”
“Con người ấy mà, rất hay so đo chuyện tình cảm. Là bởi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/111962/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.