“Mau mang tới đây!”
Tử Du gọi người đem lò than tới.
Run rẩy núp trong chăn, trở lại phủ đã nửa canh giờ, nhưng ta vẫn như cũ lạnh run lập cập.
“Từ nãy đến giờ đại nhân chưa ăn chút gì, chỉ dựa vào chậu than e rằng khó có thể khu hàn…”
“Ta đi làm ngay.” Tiểu Mai vội vã kéo Tử Du đi ra ngoài.
Con thỏ nhãi ranh sờ sờ trán ta, nhẹ nhàng nói, “Hẳn là chưa đến mức phát sốt, ăn chút cháo nóng làm ấm dạ dày, thân thể sẽ không lạnh nữa.”
Ta run lập cập đổi tư thế, cuốn chặt chăn bông.
Dạ bay ra, tức tối trừng ta, “Hắn tự làm tự chịu. Ở cửa có Nam Hải Quan m, ta không thể bay ra tìm kiếm… Có chết cóng cũng đáng đời “
“Ta muốn đi gặp một người…” Ta còn hơi run run, “Đột nhiên đặc biệt muốn thấy hắn, kết quả xuống xe rồi, lại không biết nên đi nơi đâu.”
Con thỏ nhãi rũ mắt xuống, nói, “Muốn gặp ai cũng phải có mạng đã, ăn chút gì đi.”
Tiểu Mai bưng tới một bát mỳ canh cá¹ nóng hôi hổi, bên trên cùng là một lớp thịt cá trắng như tuyết, mùi mỡ thơm ngào ngạt. Đã được lọc cẩn thận hết xương.
Ta đang định tiếp nhận, lại bị con thỏ nhãi ranh đoạt lấy, nhặt thìa lên, múc một ngụm canh, đưa tới bên miệng ta.
“Uống canh trước rồi ăn mỳ, sẽ khiến dạ dày ấm lên.”
Không biết làm sao, trong nháy mắt ta liền nghĩ đến Ngự Vương ở thiên lao cho ta ăn cháo.
Tiếp đó ta cứ như thế nhìn chằm chằm cái thìa, ngơ ngơ ngẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/111961/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.