Chu Tố Mai thấy hai tỷ đệ không để bà trong mắt, không cố kỵ nói ra lời nói này, làm cho nàng chẳng còn mặt mũi nào, trong lòng vừa nóng vừa giận, mặt đỏ lên, không nhịn được nói, "Các ngươi đừng tưởng có nương nương làm chủ mà có thể muốn làm gì thì làm, cô cô ăn muối còn nhiều hơn các ngươi ăn cơm, rất nhiều chuyện, không phải chỉ nhìn bề ngoài......"
Chu Thanh Nhược quả thật không biết làm sao có thể khai thông Chu Tố Mai người luôn tự cho mình là đúng, trên mặt lộ vẻ cười lạnh.
Chu Tố Mai kiêng kỵ nhất tất nhiên là Chu Thanh Nhược, vào lúc này thấy sắc mặt nàng càng ngày càng khó coi, trong lòng khẩn trương, sợ Chu Thanh Nhược phát tính khí đuổi mình ra khỏi cung, mặc dù trong lòng đang mắng Chu Thanh Nhược không nể mặt trưởng ấu tôn ti, sớm muộn cũng sẽ hối hận hành vi này của mình, nhưng phần nhiều vẫn là sợ hãi, nhanh mồm nhanh miệng nói ra mục đích vào cung lần này của mình, "Các ngươi nói ta cái gì cũng không sao, nhưng hôm nay phụ thân các ngươi đang trong lúc khốn đốn, sống chết chưa biết, sao các ngươi lại thờ ơ như vậy?"
"Phụ thân?"
"Ngài nói phụ thân làm sao?"
Chu Tố Mai nhìn thấy sắc mặt hai tỷ đệ vừa rồi còn rất phách lối bây giờ bỗng biến đổi, trong lòng rất sảng khoái, nghĩ tới dù cậy mạnh thế nào thì cũng chỉ là đứa bé chưa từng trải chuyện lớn, làm sao có thể so sánh với bà từng trải qua sóng to gió lớn chứ? Nghĩ tới đây trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-sung-phi/1633997/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.