Dường như hiểu tâm tư Chu Thanh Nhược, Hoàng đế cách năm ba bữa sẽ đưa món gì đó tới đây, đều là những thức ăn mới mẻ dọc theo đường đi, hoặc là một chút đặc sản hiểm thấy, rất nhiều thứ tất nhiên thô ráp hơn trong cung, nhưng thắng ở chỗ đó là phần tâm ý Hoàng thượng, những thứ này tất nhiên đáng quý hơn.
Cứ như vậy dường như sự xa cách trong lòng Chu Thanh Nhược cũng dần phai nhạt, từ từ thích ứng ngày không có Hoàng đế, chỉ có điều chờ Hoàng đế ra khỏi Cẩm Châu, cũng không có những món đồ đưa tới nữa, Chu Thanh Nhược cũng hiểu, Hoàng đế đi ra ngoài không phải đi du ngoạn, bắt đầu không còn an nhàn thoải mái...., phía sau còn nhiều chuyện bận rộn nên không rảnh quan tâm đến nàng.
Thời tiết cũng dần lạnh hơn, cây cối tiêu điều, lúc Chu Thanh Nhược đi Ngự Hoa viên tản bộ, mặc dù buổi sáng đã có người quét dọn mặt đất một lần, nhưng khi đi vẫn dẫm lên những lá cây khô héo rụng xuống, phát ra tiếng vang sột soạt, Chu Thanh Nhược cảm thấy chơi rất vui, giống như đứa trẻ đạp rồi lại đạp, chẳng qua đạp nhưng vẫn có chút cô đơn, nói với Linh Ngọc, “Muội nói nếu Bệ hạ ở đây, có nói ta chơi như vầy quá lỗ mãng hay không?”
Linh Ngọc nghĩ tới mỗi lần Hoàng đế nhìn thấy Chu Thanh Nhược đều sẽ thay đổi thành vẻ mặt dịu dàng, đừng nói dẫm lá cây chơi, dù làm chuyện thơ ngây gì đó, đoán chừng cũng sẽ mặc cho, rất dung túng, cười nói, “Bệ hạ lúc nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-sung-phi/1633996/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.