Hàn Cao bĩu môi thầm nghĩ: “Cố cô nương này thật đúng là phóng khoáng, không câu nệ tiểu tiết… Còn chọc ghẹo cả “tiểu đệ đệ”.”
Không sai, bề ngoài Hứa Điển là một công tử bột, đào hoa phong lưu nhưng thật ra, bên trong cậu ta vẫn là một “tiểu đệ đệ”. Thế nên mới bị Cố Duệ trêu đến đỏ cả mặt.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt khinh bỉ của Hàn Cao, Hứa Điển tức giận rút kiếm chém đôi con chuột kia.
F4 của thành U Châu không phải chỉ là hư danh. Viên Lâm và Hàn Cao đều luyện võ, hơn nữa, võ công cả hai không hề kém cỏi. Về phần Hứa Điển, dù có bộ dạng công tử bột lại xuất thân từ một nhà có truyền thống thơ văn nhưng hắn cũng từng luyện võ. Thế nên, hắn dễ dàng rút kiếm ra và chém con chuột kia trong nháy mắt.
Chuột là loài sinh vật dơ bẩn. Sau khi bị chém làm hai, xác chuột tỏa ra mùi hôi tanh tưởi đến không ngờ. Mùi hôi khiến đám người nhanh chóng lùi lại sau vài bước.
“Kỳ lạ, chuột gì mà hôi quá vậy!” Hứa Điển là người đầu tiên thấy ghê tởm. Hắn lập tức vứt thanh kiếm trên tay xuống đất.
“Là chuột vừa mới ăn no.” Cố Duệ không để ý nói. Cô nhặt thanh kiếm lên, đi đến cạnh xác con chuột rồi dùng kiếm bới tung nó ra.
Nhiều thịt nát như vậy…
Hèn gì hồi nãy nó lại không chạy trốn, ra là ăn no quá chạy không nổi.
“Là thịt thối sao? Hèn gì lại hôi như vậy. Nơi này dù sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-duong-vo-yeu/2713144/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.