Ông lão vung đầu ngón tay, mấy phiến lá bay ra từ trong ống tay áo bị lực ở đầu ngón tay cắt ngang. Mấy phiến lá bay xuống dưới nước, làm gợn sóng cả mặt hồ. Những con cá răng đao tản ra trong nháy mắt và lặn sâu xuống nước.
Cố Duệ và Lý Đại Hùng, lúc này, mới thoát được một kiếp.
Hai người chật vật leo lên bờ.
Ông lão cười tủm tỉm: “Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Nào nào nào, thả măng xuống, làm lại ải thứ nhất và ải thứ hai vài lần đi nào.”
Yêu Yêu nhìn thấy hai người kêu rên thảm thiết, tuy cảm thấy đau lòng, nhưng anh cũng không biết làm gì để giúp hai người bọn họ. Anh đành xoay người đi về phía nhà cũ.
…
Giữa trưa, bếp lò đã được đốt củi, một cái nồi treo trên bếp. Nước trong nồi sôi ùng ục, hơi nước bốc lên. Vỏ măng rơi vãi đầy đất. Thịt măng trăng trắng pha lẫn một xíu màu vàng nhạt được cắt thành từng cục rồi được thả vào trong nồi. Sau đó, thịt heo cũng được cắt thành từng miếng vừa ăn và thả vào nồi. Mùi thơm của nồi canh lập tức theo không khí lan ra xa.
Trên đường, có một người đàn ông trung niên mặc viên lãnh bào thận trọng đi lên. Người đàn ông có mặt chữ điền, con ngươi to. Người đó chậm rãi, thong dong, vừa đi vừa ngắm nhìn cảnh sắc tươi đẹp trên núi.
Sau lưng ông ta là một chàng trai cao gầy. Từng góc cạnh trên khuôn mặt cậu ta rất rõ ràng, ánh mắt rất sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-duong-vo-yeu/2713035/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.