Cô mời Phạm Tuấn vào nhà, đây là lần đầu tiên anh đến nhà một cô gái có chút không được tự nhiên. Nhưng Tuyết Lan lại không hề nhìn thấy điều đó, cô rất tự nhiên kéo tay anh vào nhà.
"Bên ngoài lạnh lắm anh mau vào đây."
Phạm Tuấn theo thói quen đưa mắt nhìn một lượt phòng khách, anh cũng không định làm thế nhưng là do thói quen nghề nghiệp mà thôi, tạm thời chưa điều chỉnh được.
Tuyết Lan vui vẻ đi vào phòng bếp sau đó nhớ ra mình chưa có hỏi anh bằng hỏi vọng ra.
"Anh muốn uống trà hay cafe?"
"Cà phê đen không đường."
Sau một lúc cô mang cà phê lên, dù cho anh nói muốn uống cà phê đen không đường, nhưng nghĩ đến giờ đã là buổi tối, uống cà phê đậm quá cũng không tốt. Anh còn bị khó ngủ nên cô mở kệ tủ lấy một hộp sữa đặc muốn bỏ một ít vào. Nhưng nhìn cái hộp còn chưa đục lỗ cô có chút suy ngẫm.
"Sao đây ta, có nên gọi anh ấy xuống giúp không nhỉ."
Lại nghĩ thôi chỉ là chuyện nhỏ cô có thể làm được, một cô gái mỏng manh yếu đuối không mở nổi cái nắp chai không hợp với hình tượng của cô cho lắm. Kết quả cô không nghĩ đồ hộp thời này khó mở đến như thế, dùng hết sức bình sinh kéo được cái nắp hộp thì tay cô cũng bị cứa cho chảy máu.
"Áaaaa."
Cô theo phản xạ la lên, Phạm Tuấn nghe tiếng cô vội đi xuống.
"Sao thế?"
"Không có gì có con gián vừa bò qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-tuong-chay-dau-cho-thoat/2496984/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.