"Không thể đánh trực diện, xét về nguồn lực, chúng ta chỉ có khoảng 1.750 máy bay quân sự các loại, vũ khí, đạn dược hiện tại chỉ có thể cầm cự trong vòng hai tháng. Nếu chiến sự nổ ra. Dương Lục Khiết có sự hỗ trợ của các nước bên ngoài, chỉ riêng về vũ khí đạn dược đã có thể gấp nhiều lần chúng ta. Sở dĩ cho đến bây giờ ông ta vẫn không đánh úp, càn quét một trận nhanh gọn. Bởi vì trong mắt người dân Bắc Thành ông ta là một đấng cứu thế. Mà đấng cứu thế sao có thể chủ động tàn sát đồng bào mình, bọn họ gây chiến là muốn ép chúng ta phải xuất trận. Một khi Nam Thành chủ động tấn công, Dương Lục Khiết sẽ có cớ để quét sạch nơi này."
Tất cả mọi người có mặt trong phòng điều bị những lời cô nói làm cho ngây người, vì sao chỉ là một bà chủ phòng trà mà nói việc quân còn rõ ràng rành mạch hơn bọn họ, còn cả quân lực của bọn họ với tình hình của Bắc Thành, sao cô có thể nắm rõ như vậy. Chỉ có Dương Trác và Phạm Tuấn đều không bất ngờ. Anh biết cô có thể nắm rõ tình hình hẳn đã đọc qua lịch sử, mà Dương Trác lại cho rằng cô là dùng năng lực đặc biệt của mình để nhìn ra.
"Vậy cháu nói xem chúng ta phải làm thế nào?"
Dương Trác lại lên tiếng hỏi cô, Tuyết Lan suy nghĩ hồi lâu, cô thật sự vẫn chưa tìm được cách.
"Hiện tại cháu vẫn chưa nghĩ ra cách, nhưng mà nếu không thể trốn khỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-tuong-chay-dau-cho-thoat/2496958/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.