"Bình tĩnh, bây giờ cô có đi cũng không thể chạm vào một cọng tóc của anh ta. Theo tôi về nhà, về rồi cùng nhau bàn, nếu còn đứng đây người khác sẽ nghĩ tôi bị điên đó."
Ai lại đứng giữa đường nói chuyện một mình, thời này cũng đâu có điện thoại di động, người khác ông xem cô là bà điên mới lạ.
Lời này của cô làm Tư Lan thức tỉnh, cô nói đúng bây giờ cô ấy chỉ là một linh hồn không thể làm gì anh ta được. Chỉ có thể trơ mắt nhìn anh ta đang cười nói vui vẻ bên cạnh Thanh Trà.
"Lê Trọng Thúc, dù có phải xuống 18 tầng địa ngục tôi cũng sẽ lôi anh theo cùng."
Tư Lan nghiến răng nghiến lợi, tay siết chặt thành quyền, oán khí lớn đến mức làm biển quảng cáo của vũ trường gần đó phát nổ. Tuyết Lan cũng bị doạ cho điếng người, mấy người đi đường cũ sợ đến xanh mặt, còn tưởng lại bị quân Bắc Thành bỏ bom.
"Này cô định hù chết mọi người hả, bây giờ ai cũng sợ nhất là mấy thứ đột nhiên phát nổ đó. Còn không về nữa tôi mặc xác cô luôn."
Tuyết Lan lầm bầm chửi Tư Lan sau đó đi thẳng một mạch đến chỗ xe đang đợi ở đằng xa. Lúc nảy vì ngồi trên xe bất tiện không thể nói chuyện, nên cô mới nói tài xế muốn đi dạo một chút bảo anh ta ở đây đợi mình.
Sau khi trở về hai người hợp sức điều tra, họ biết được Lê Trọng Thúc vậy mà lại là anh họ của Thanh Trà. Sau vụ việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-tuong-chay-dau-cho-thoat/2496956/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.