“Những cái này không phải máu chứ? Chắc là sốt cà chua hả?” Phụ nhân chỉ những vết máu trên người Kiều Vân rồi hỏi.
“Đúng rồi! Máu đấy!” Nữ hài đáp lại tỉnh bơ.
Phụ nhân biểu cảm hơi rung động, vội vàng nói: “Kì quái, có máu thì chắc là do đánh nhau nên bị thương, nhưng sao chả thấy vết thương nào vậy”.
Xoa cằm suy nghĩ một hồi, tiểu Trần liền nói: “Có thể là bị một căn bệnh hiểm nghèo nào đó, ho ra máu liên tục. Sống trong một gia tộc giàu có, ma pháp sư nhiều vô cùng. Chính bản thân là một ma pháp sư mà lại không thể bộc lộ được tài năng của mình do mắc bệnh từ bé, liên tục bị khinh thường, khi dễ. Vì quá uất ức, không muốn liên lụy đến mọi người nên bỏ nhà trốn đi. Sau bao nhiêu gian nan vất vả trèo đèo lội suối, y phục không còn nguyên vẹn, mà lại ho ra máu liên tục. Dẫn đến bị kiệt sức, thiếu máu, hoa mắt, chóng mặt, nhức đầu, rồi trực tiếp ngất ở trên ngọn đồi. May mắn gặp được con ở đấy nên đưa về chăm sóc”.
Nghe vậy phụ nhân cũng gật gù tỏ vẻ đã hiểu, hai mẫu tử này nhìn lại Kiều Vân bị ngất, trong mắt ánh lên sự thương cảm. Nếu như để nàng nghe thấy điều này chắc trực tiếp đập đầu vào đậu hũ tự sát mất. Bởi cuộc đời nàng đã bị thêu dệt thành một câu chuyện đầy đau đớn, éo le…
“Mà thôi, mẫu thân đi nghỉ đi, trời cũng sắp tối rồi, mai chúng ta sẽ bán thảo dược mua thuốc”.
Nữ hài dặn dò phụ nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-xuyen-khong-mot-than-phan-moi/774733/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.