Đêm đó, Bách Thảo cứ trằn trọc không thể nào chợp mắt.
Chỉ cần nhắm mắt hình ảnh Sơ Nguyên và Đình Nghi đứng bên nhau lạihiện ra trước mắt. Trằn trọc hồi lâu, sợ ảnh hưởng đến Hiểu Huỳnh, cô quyếtđịnh trở dậy đi đến phòng tập. Tập đến lúc mồ hôi ướt dầm chân không thể nàonhúc nhích, cô mới ngả trên chiếu trúc ngủ thiếp đi.
"Một quầng thâm quá to!"
Ngày hôm sau, trước tủ đựng đồ của trung tâm huấn luyện, Quang Nhãvừa lấy võ phục liếc xéo Bách Thảo, nói:
"Cậu thì biết gì, quầng mắt đen là mốt trang điểm mới thịnhhành đấy!", Hiểu Huỳnh lườm Quang Nhã. Sau đó, cô quay sang hỉ hả nhìnBách Thảo, nói: "Kiểu trang điểm này quả nhiên làm cho mắt to ra trôngthấy, rất tuyệt, rất tuyệt!"
"Lại thêm mái tóc nữa, càng độc đáo", Diệc Phong vừangáp vừa nói.
"Thôi đi, bắt đầu từ bây giờ, cấm không ai được nhắc đến máitóc của Bách Thảo nữa!", Hiểu Huỳnh đuổi đánh Diệc Phong.
Khi Bách Thảo thay xong võ phục, tay cằm giẻ lau cùng Hiểu Huỳnhđi vào phòng tập chuẩn bị lau đệm, bỗng phát hiện huân luyện viên thảm đã đếntrước họ, đang đứng trước khung cửa sỗ lớn nói chuyện với một người.
Cô không dám tin vào mắt mình.
“Ôi, là Sơ Nguyên sư huynh!”
Nghe tiếng kêu kinh ngạc của Hiểu Huỳnh, Bách Thảo mới tin là mìnhkhông nhìn nhầm.
"Tại sao Sơ Nguyên sư huynh lại đến đây?" Không dám quầyrầy hai người, Hiểu Huỳnh quỳ trên đệm lau, vừa nhìn chằm chằm về phía họ, vừađưa ra những phán đoán bạo dạn: "Lẽ nào Sơ Nguyên sư huynh đến xem ĐìnhNghi tập luyện? Không phải, Sơ Nguyên sư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-toan-phong-2-trai-tim-rung-dong/17553/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.