Lời vừa dứt, tất cả các đệ tử đều sửng sốt.
Hiểu Huỳnh đứng ngây, miệng há to, Quang Nhã trợn tròn hai mắt,Thân Ba ngẩn người đẩy chiếc kính trên sống mũi lên, bước chân Đình Nghi cũngdừng lại.
Lòng Bách Thảo cực kỳ bối rối, vội nói với Nhược Bạch: “Em khôngsao, phối hợp với ai cũng được.”
Nhược Bạch không để ý đến lời cô.
Anh nhìn thẳng huấn luyện viên ThẩmNinh, vẻ lạnh nhạt.
Diệc Phong lo lắng cho Nhược Bạch, lập tức quan sát thái độ củahuấn luyện viên ThẩmNinh, nhưng chỉ thấy cô nhướn mày, không nhìn rõ biểu hiện.
“Ồ, tại sao?”, ThẩmNinh hỏi.
“Dạo này tôi đang huấn luyện đặc biệt cho Bách Thảo, không muốngián đoạn.”
“Nhược Bạch, mặc dù cậu hướng dẫn lớp đại chúng nhưng cậu phảihiểu, ở đây cậu vẫn chỉ là một đệ tử chứ không phải là huấn luyện viên.”
Nhược Bạch yên lặng.
Bách Thảo luống cuống kéo áo anh, thấy Nhược Bạch vẫn không cóphản ứng, lòng thầm lo sợ anh sẽ tranh cãi với huấn luyện viên, cô đành đánhliều nói với huấn luyện viên ThẩmNinh:
“Xin lỗi, do em tập không tốt, để Nhược Bạch sư huynh lo lắng.nhưng không sao, huấn luyện đặc biệt có thể tiến hành sau buổi tập, bây giờ emsẽ phối hợp với Quang Nhã.”
Nói xong, cô vội vã đi đến chỗ Quang Nhã, nhưng Nhược Bạch đã nắm cứng cánh taykhiến cô không thể động đậy. Anh nói:
“Huấn luyện viên Thẩm, nếu không thật cần thiết, xin hãy để chotôi và Bách Thảo tiếp tục cùng nhóm tập.”
“Huấn luyện viên, đã vậy không nên tách nhóm Bách Thảo, NhượcBạch.” Đình Nghi mỉm cười ngọt ngào, nét mặt không tỏ vẻ khó chịu, nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-toan-phong-2-trai-tim-rung-dong/17552/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.