Edit: J.Cent
Beta: DuaG (Chắc là Dưa gang đó =)))
Vì quá đau, Bạch Lâm lần thứ hai từ trong mơ tỉnh lại. Cảm giác thật đau đớn đó, không phải do vết thương trên đầu, cũng không phải do vết thương quất bằng roi trên lưng, mà là từ chân trái truyền ra. Kỳ thật, đây cũng không phải lần đầu tiên Bạch Lâm bị gãy xương, nhưng đây lại là lần khó chịu nhất từ trước đến giờ.
Chân trái của Bạch Lâm khi còn trong huấn luyện từng gãy qua một lần, lúc ấy điều trị không tốt, đã sớm để lại di chứng. Hiện giờ lại gãy, Lục Úy Lai không thể không dùng ốc cố định lại, rồi phủ thêm một tầng thạch cao thật dày.
Cảm giác vừa chua xót vừa tê dại không ngừng truyền ra quấy nhiễu Bạch Lâm, mà thống khổ nhất vẫn là cái chân treo giữa không trung này. Tư thế này, làm cho cơ thể không thể nhúc nhích, chân cùng hông bị đau nhức làm cho tê buốt. Đau rồi lại không đau, mệt mỏi đến khó chịu, không phải ai cũng có thể chịu được.
Bạch Lâm dùng tay chống lên giường, muốn di chuyển thân thể một chút, nhưng vừa mới động, chân trái liền đau đến mức khiến nàng toát mồ hôi lạnh. Vì muốn chân mau lành vết thương, Bạch Lâm không dám cử động nữa, nằm cứng ngắt trên giường, trong lòng gọi thầm tên Trì Thanh. Không lâu sau, quần áo trên người nàng đều bị mồ hôi làm ướt nhẹp, cảm giác dính dính làm cho Bạch Lâm chóng mặt hoa mắt, dâng lên từng đợt buồn nôn.
“Rất khó chịu?”
Lúc này, thanh âm quen thuộc giữa không trung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-ngay-tho/1526194/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.