“Bạch Lâm, ngươi tỉnh?”
Cửa phòng bị đẩy ra, nhưng tới cũng không phải người mà bản thân nàng tâm niệm, mà là Lục Úy Lai. Ở sau lưng nàng còn có một nữ bác sĩ mặc áo dài màu trắng, cùng với Tằng Khả Hận đi ở phía cuối. Thấy ba người hướng về phía mình đi tới, Bạch Lâm há miệng thở dốc, lại phát hiện cổ họng đau vô cùng, căn bản không thể phát ra tiếng.
“Ngươi đã hôn mê một ngày một đêm, uống miếng nước rồi nói”.
Hẳn là nhìn ra Bạch Lâm khó chịu, Lục Úy Lai nhanh đến bên cạnh, đem một ly nước đến trước mặt nàng. Bạch Lâm hé miệng, đem nước uống vào, ánh mắt càng trở nên ảm đảm.
Nàng không nghĩ tới, mình cư nhiên mê man suốt từ hôm qua cho đến hiện tại. Tuy rằng lần này bị thương tương đối nhiều, nhưng đều là vết thương ngoài da, nghiêm trọng nhất là đòn đánh trúng đầu cùng với gãy xương, tại sao lại làm mình hôn mê lâu như vậy? Nghĩ như vậy, Bạch Lâm giật giật thân thể, trong lòng thở dài.
Có phải thân thể càng ngày càng trở nên kém cỏi?
“Thế nào, có ổn không?”
Lục Úy Lai là người thông minh, từ lúc vào cửa đã thấy được Bạch Lâm cô đơn. Đó là một loại từ chờ đợi đến vui sướng, rồi từ vui sướng đến bình thản, cuối cùng lại biến thành thất vọng. Nàng hiểu được, Bạch Lâm muốn gặp, không phải mình, cũng không phải thầy thuốc, càng không phải Tằng Khả Hận, mà là người kia, từ hôm qua đã rời đi – Trì Thanh.
“Chân của ta còn có thể chữa khỏi không?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-ngay-tho/1526193/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.