Bạch Lâm thích ánh mặt trời, cũng thích không khí bên ngoài. Ngồi ở trên cỏ trong hoa viên, nàng im lặng nhìn khoảng không trên trời, tùy ý con mèo nhỏ đáng yêu ở trọng lòng ngực mình làm nũng. Chẳng bao lâu sau, nàng muốn hướng tới cuộc sống như vậy. Nàng muốn, chờ mình già, hoặc là phải rời khỏi Trì Thanh, có thể nuôi một đám sủng vật đáng yêu làm bạn.
Hiện giờ, nhìn hai tiểu sinh vật đáng yêu ở bên cạnh mình, Bạch Lâm tâm tình cũng tốt lên. Mắt thấy kia con mèo nhỏ kêu Tô Tô luôn khi dễ con rùa kêu Lạc Địch, rồi lúc đối phương tức giận con mèo nhỏ lại trốn về phía sau Bạch Lâm, Bạch Lâm đem Tô Tô ôm vào trong lòng,ngực, nhẹ vỗ về đầu nhỏ.
“Ngươi a, chỉ biết gây chuyện.”
“Meo meo.” Hẳn là nghe hiểu Bạch Lâm nói gì, con mèo nhỏ có chút ủy khuất kêu to. Vươn móng vuốt nho nhỏ đi sờ mặt Bạch Lâm. Tuy rằng không mềm mãi như bàn tay của con người, nhưng móng vuốt của con mèo nhỏ lại mang đến cảm giác đáng yêu, móng vuốt cũng được cắt chỉnh tề.
Bị nó vuốt ve như vậy, Bạch Lâm có chút tham luyến xúc cảm mềm mại này. Tô Tô thực sạch sẽ, trên người hoàn toàn không có mùi động vật, ngược lại mang theo mùi thơm ngát của sữa tắm. Cảm thấy xúc cảm mềm mại trên mặt khiến cho Bạch Lâm gợi lên khóe môi, kìm lòng không đậu đem một cái hôn dừng ở trên đầu của Tô Tô.
“Ăn cơm, trở về đi.”
Ngay tại lúc Bạch Lâm hôn con mèo nhỏ, thanh âm Trì Thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-ngay-tho/1526182/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.