Edit: girl_sms
Beta: tunjoker09
Thân thể dưới tác dụng của thuốc dần dần chuyển biến tốt hơn, chờ Bạch Lâm tỉnh lại, đã là hơn hai giờ chiều. Mới khôi phục thần trí, nàng liền phát hiện thân thể của mình lại biến hóa. Váy ngủ không biết từ lúc nào bị người cởi ra, chỉnh tề gấp gọn ở bên giường, vết thương cũng được thoa thuốc, được băng bó bằng vải trắng muốt.
Bạch Lâm giật giật thân thể, lập tức phát hiện, trên thân thể rất nhiều vết thương đã không còn đau đớn, xem ra bôi thuốc vẫn rất hữu dụng. Nghĩ đến vết thương trên thân thể, Bạch Lâm thực muốn biết, ai là người đã hai lần bôi thuốc cho nàng.
Nàng cũng đoán là Trì Thanh, dù sao, lần này gặp lại, đối phương đối xử với mình tốt hơn khá nhiều. Chính là, mỗi khi ý tưởng này hiện lên trong đầu, Bạch Lâm đều không tự tin nên tự mình bác bỏ. Dù sao, trước kia thì Trì Thanh cũng không bao giờ giúp mình làm cái việc hèn mọi như bôi thuốc này.
Nghĩ như vậy, Bạch Lâm chậm rãi nhắm mắt lại, lấy tay vuốt vuốt chóp mũi, bờ môi. Nơi này còn lưu lại hương vị trên người Trì Thanh, cho dù nàng đã không còn ở đây, nhưng hơi thở của nàng đã bị mình khắc sâu ở trong lòng, không thể xoá bỏ. Nghĩ đến Trì Thanh đút mình ăn cháo cùng uống sữa, Bạch Lâm khẽ gợi khóe môi, vươn tay trên không trung vẽ bộ dáng của Trì Thanh. Bạch Lâm bỗng nhiên rất nhớ nàng, nghĩ muốn nhìn thấy nàng, chẳng sợ chính Trì Thanh đối với mình lúc nào cũng lạnh lùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nu-ngay-tho/1526181/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.