Rời khỏi khách sạn xong, Tần Lãng đã biến mất trong biển người mênh mông, sau đó hắn dùng điện thoại chống nghe lén đặc chế của Long Xà bộ đội gọi một cuộc điện thoại: "Hứa thúc thúc, là cháu... cháu đến Nam Hải tỉnh rồi... Được, ngài tìm một nơi bí mật, chúng ta nói chuyện một chút." Vì long mạch đã kéo dài đến Nam Hải tỉnh, vậy thì nơi đây nhất định sẽ phát sinh một trận tranh đấu, mà Hứa Sĩ Bình hiện tại là đại lão của Nam Hải tỉnh rồi. Nếu như hắn đối với chuyện sắp xảy ra lại hoàn toàn không biết gì, chỉ sợ hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Là người cùng phe, Tần Lãng đương nhiên cảm thấy nên nhắc nhở Hứa Sĩ Bình một chút. Nơi Hứa Sĩ Bình và Tần Lãng gặp mặt là trong một quán ăn nhỏ gần biển ở ngoại ô Hải Phúc thị. Hứa Sĩ Bình tự mình lái xe, bởi vì hắn vừa mới đến Nam Hải tỉnh, hiện tại ngay cả thư ký cũng không phải người tâm phúc của hắn, phàm là chuyện gì cũng phải cẩn thận. Tần Lãng chú ý tới điểm này, cho nên ngồi xuống xong, Tần Lãng nói với Hứa Sĩ Bình: "Hứa thúc thúc, hôm nay chính ngài lái xe." Hứa Sĩ Bình ánh mắt nhìn về phía biển cả xa xôi, bình tĩnh nói: "Cẩn thận thì sẽ lái được vạn năm thuyền nha." "Câu nói này ta tuyệt đối tán đồng." Tần Lãng cười cười, "Cho nên ta quyết định nói thẳng, có một tin tức trọng yếu muốn tiết lộ cho Hứa thúc thúc, kế tiếp Nam Hải tỉnh chỉ sợ sẽ không thái bình nữa." "Có ý gì." Hứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-y-tien/4968841/chuong-1124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.