Khóe miệng Hạ Tuế An bị hơi thở ấm nóng của Kỳ Bất Nghiên phả qua, hàng mi nàng run lên, hơi thở bỗng nhiên thắt lại, nhưng không nói được một lời.
Chữ "yêu" đối với Hạ Tuế An vẫn còn xa lạ, nàng quan sát khuôn mặt Kỳ Bất Nghiên, có chút ngạc nhiên khi hắn hỏi mình câu này vào tối nay, tim đập thình thịch:
"Huynh..."
Kỳ Bất Nghiên đan mười ngón tay vào tay nàng, hỏi lại: "Nàng không muốn yêu ta sao?"
Đầu ngón tay Hạ Tuế An khẽ động.
Nàng nhìn vào bàn tay hắn đang nắm lấy tay mình.
Bím tóc nhỏ rủ xuống của Kỳ Bất Nghiên khẽ chạm vào vai Hạ Tuế An, hắn chậm rãi nói: "Nhưng ta muốn nàng yêu ta, Hạ Tuế An, ta muốn nàng yêu ta, nàng yêu ta được không?"
Hạ Tuế An vô thức nắm c.h.ặ.t lại tay Kỳ Bất Nghiên, bàn tay thiếu niên to rộng, nàng dường như chỉ nắm được nửa bàn tay hắn, nhiệt độ của hắn vẫn rất cao, nóng đến mức Hạ Tuế An hoảng hốt.
Ánh mắt nàng dừng lại trên người Kỳ Bất Nghiên, chưa từng rời đi, dường như cũng không thể dời đi được.
Giọng nói của Kỳ Bất Nghiên vẫn vang lên bên tai Hạ Tuế An, như miên mang không dứt: "Nếu nàng không thể yêu ta, ta có thể giúp nàng."
"Nàng nhất định phải yêu ta mới được, bởi vì ta muốn nàng lúc nào cũng muốn ở bên cạnh ta, mãi mãi không muốn xa rời ta." Cảm xúc của hắn vẫn rất ít d.a.o động, nhưng có chút khác lạ.
Hạ Tuế An ngước mắt lên.
Nàng lẩm bẩm: "Ta..."
Một ngón tay chặn lại giữa môi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa/5298478/chuong-203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.