Hạ Tuế An thầm nghĩ về sau sẽ càng lạnh hơn, còn có kỳ quan tuyết rơi tháng tư, nàng tuy biết những chuyện này, nhưng không thể nói với Thôi di.
Nàng ngồi xuống trước bàn gỗ bày mấy món ăn, Thôi di từ bên cửa sổ trở về, ngồi cạnh Hạ Tuế An, A Tuyên ở đối diện họ, hắn trầm mặc ít nói, nếu không có việc gọi người, rất ít khi mở miệng.
Thôi di ăn mấy miếng cơm, bỗng hỏi Hạ Tuế An nói ở một thời gian là ở bao lâu.
Hạ Tuế An nhét đầy cơm canh trong miệng, nghe vậy mở to mắt, nuốt vội cơm canh trong miệng, lập tức không dám ăn nhiều nữa.
"Sao vậy ạ? Thôi di."
Thôi di nhìn thấu tâm tư nhỏ của Hạ Tuế An, bật cười nói: "Muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, ta cũng đâu có chê ngươi ăn nhiều, mười lượng bạc ngươi đưa ta đủ cho nhà bình thường ăn một năm rồi."
Hạ Tuế An lại bưng bát gỗ lên, nhưng không ăn: "Vậy người..."
"Hỏi bừa thôi." Ánh mắt Thôi di quét qua Hạ Tuế An, thiếu nữ da dẻ cực tốt, hồng hào, má hơi phúng phính, nhìn là biết được người ta nuôi rất tốt, sao có thể nuôi gầy ở chỗ bà được.
Thôi di nhịn xuống xúc động muốn nhéo khuôn mặt nhỏ của Hạ Tuế An, gắp mấy miếng thịt tươi cho nàng: "Ngươi không muốn trả lời có thể không trả lời."
Thực ra cũng không quan trọng.
"Ồ." Hạ Tuế An lại cầm đũa lên, vùi đầu ăn cơm, ăn hết mấy miếng thịt Thôi di gắp, nàng rất thích ăn thịt, không có thịt không vui.
A Tuyên nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa/5296018/chuong-202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.