Thắng hay thua, nàng ta đều sẽ gánh chịu.
Đã quyết định đồng ý giao dịch với Kỳ Bất Nghiên, Lạc Nhan công chúa không định giấu giếm thân phận của mình, tối nay, nàng ta muốn nói rõ thân phận với họ, rồi nói những gì mình tra được trong mấy năm nay.
Thấy Hạ Tuế An bọn họ xem xong hồ sơ, Lạc Nhan công chúa hắng giọng: "Ta thực ra là Lạc Nhan công chúa của Đại Chu."
Kỳ Bất Nghiên không nói gì.
Hắn dửng dưng cất hồ sơ.
Công chúa gì đó, đối với hắn chẳng khác gì người bình thường, đều là người thôi, nói có cổ trùng hiếm gặp, có lẽ sẽ khiến hắn hứng thú.
Hạ Tuế An sớm đã biết thân phận của Lạc Nhan công chúa ở đầu ngõ tối hôm đó, lúc này nghe xong, biểu cảm trên mặt vẫn như cũ.
Nàng gọi: "Lạc Nhan công chúa."
Lạc Nhan công chúa bĩu môi nói: "Cái gì chứ, các ngươi không ngạc nhiên chút nào sao?"
"Làm ta mất mặt quá đi."
Nàng ta giả vờ lắc đầu thở dài.
Tri Mặc đôi khi khá không hiểu công chúa nhà mình cả ngày đang nghĩ cái gì, nàng ấy hành sự phô trương như vậy, hẹn người còn hẹn ở lầu các Kỳ Cung đứng tên mình, đối phương muốn tra nhất định sẽ tra ra được.
Nghĩ lại, Tri Mặc cảm thấy Lạc Nhan công chúa là cố ý, làm việc chưa bao giờ chừa đường lui cho mình, việc đã nhận định, mười con trâu cũng không kéo lại được, nhưng cũng tốt, đây mới là nàng ấy.
Hạ Tuế An không biết trả lời Lạc Nhan công chúa thế nào: "Chúng ta nên ngạc nhiên?"
Lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa/5246635/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.