Hạ Tuế An đôi khi giống như một con ốc sên.
Nàng sẽ thò đầu ra, nảy sinh ham muốn tìm hiểu thế giới bên ngoài, bị người ta chạm nhẹ một cái, có thể sẽ lại rụt đầu về.
Cơ thể co rút hết vào trong vỏ.
"Được." Kỳ Bất Nghiên vén mái tóc ướt xõa sau lưng Hạ Tuế An, cúi người hôn lên những giọt nước đọng lại trên cái gáy trắng ngần của nàng như một thói quen, rồi kéo Hạ Tuế An dậy lau khô tóc.
Nàng thích gội đầu, nhưng lại không thích tốn thời gian lau khô tóc, đành cam chịu cầm khăn lau.
Lau được một nửa, Hạ Tuế An xuống giường.
Nàng đẩy cửa sổ phòng ra, đứng trước cửa sổ, để gió hong khô tóc, gió thổi vừa phải lướt qua mái tóc xanh bán khô, Hạ Tuế An chống hai tay lên bệ cửa sổ, thoải mái nhắm mắt lại.
Kỳ Bất Nghiên ngước mắt nhìn về phía cửa sổ.
Đáy mắt hắn phản chiếu bóng dáng Hạ Tuế An.
Có một con bướm không biết bay từ đâu tới, đậu ngay trên mu bàn tay nàng đang chống trên bệ cửa sổ, con bướm đậu rất lâu cũng không bay đi.
Trăng sáng sao thưa, canh ba vừa điểm.
Lính tuần đêm trong thành Trường An tuần tra thường xuyên hơn, nghiêm túc hơn đêm trước.
Đối với việc tránh né lính tuần đêm, Hạ Tuế An coi như một lần lạ hai lần quen, cách một ngày, nàng lại theo Kỳ Bất Nghiên đến lầu các Kỳ Cung.
Tối qua Lạc Nhan công chúa đã nói, đêm nay sẽ cho họ biết tâm nguyện nàng ta muốn hoàn thành là gì, họ bắt buộc phải đến lầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa/5246634/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.