Gió gõ cửa sổ, thổi qua họ, chuỗi bạc bướm trên bàn tay Kỳ Bất Nghiên đang nắm lấy tay Hạ Tuế An khẽ đung đưa, cọ qua mu bàn tay nàng.
Dáng vẻ nhắm mắt yên lặng của Kỳ Bất Nghiên toát lên vẻ ngoan ngoãn không mấy phù hợp với hắn, nhưng lại không khiến người ta cảm thấy lạc lõng, ngược lại còn muốn tin rằng đây mới là con người thật của hắn, lương thiện, nhu hòa.
Nhưng nàng biết đó không phải sự thật.
Hắn không lương thiện, cũng chẳng nhu hòa.
Hắn giỏi luyện cổ, có thù tất báo, gần như không có tình cảm mà người bình thường nên có, khả năng đồng cảm cực thấp, không bị ràng buộc bởi lễ nghĩa liêm sỉ thế gian, có sự hờ hững tách biệt khỏi nhân tính.
Không hiểu sao, nàng cảm thấy mình rất quen thuộc với Kỳ Bất Nghiên, không phải sự quen thuộc do thời gian chung sống lâu dài, mà là một loại quen thuộc không thể diễn tả bằng lời.
Từ lần đầu tiên Hạ Tuế An gặp hắn, đã mạc danh nảy sinh cảm giác này.
Nhưng nàng không thấy có gì lạ.
Mỗi người đều có thể sở hữu tính cách riêng, miễn là không vì thế mà làm tổn thương người khác, không cần phải thay đổi để làm hài lòng người khác.
Quan trọng nhất là, Kỳ Bất Nghiên chưa từng làm hại nàng, Hạ Tuế An tuy mất trí nhớ, nhưng trong xương cốt vẫn là Hạ Tuế An, vẫn là chính nàng, tư tưởng quan niệm không thay đổi quá nhiều.
Kỳ Bất Nghiên đối xử tốt với nàng.
Hạ Tuế An cũng muốn đối xử tốt với hắn.
Ví dụ như, Hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa/5223130/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.